Credits

Vườn Chim Hai Chìa© bảo lưu mọi quyền

Hover Setting

slideup

Ủng hộ bác Hai Chìa 99

99. Một câu chuyện cho tối thứ bảy

Ủng hộ bác Hai Chìa 99

Tôi vẫn luôn thích những sinh vật cố sống. Vì trong một thế giới dễ dàng bỏ mặc nhau thế này, sự cố sống ấy đẹp vô cùng.
Một trong những bài hát tuổi thơ ưa thích của tôi là bài hát “Hold on” của 3 chị em nhà Wilson Phillips. Một bài hát pop đương đại đậm chất văn hóa Mỹ, nhẹ nhàng tự sự. Giờ cho thế hệ trẻ mà nghe chắc bị chê nhạt nghe không được quá 1 phút, Nhưng những bài hát ấy hay không phải chỉ ở một giai điệu quá xuất sắc, cũng không phải vì nó “gây nghiện” như cách âm nhạc bây giờ thường cố làm. Mà bởi trong một vài câu hát rất đơn giản thôi, có những lời giống như ai đó đang ngồi xuống cạnh mình, đặt tay lên vai mình và nói rằng: “Ráng thêm một chút nữa nhé, rồi mọi chuyện có thể sẽ khác đi.”
Nhiều khi ta nghĩ bài hát chỉ là một bài hát. Nhưng rồi có những ngày tối tăm và cô độc của cuộc đời, ta mới nhận ra có những câu hát thực sự giống như một cánh tay kéo mình khỏi vực sâu, giữ cho mình bình tĩnh hơn trước những điều quá sức chịu đựng.
“Don't you know?
Don't you know, things can change?
Things will go your way
If you hold on for one more day"
“Bạn có biết không? Mọi việc có thể thay đổi, mọi việc sẽ theo được ý của bạn, chỉ cần bạn cố gắng, thêm một ngày nữa.
Bạn có cố gắng thêm một ngày nữa được không?”
Ở đây, không chỉ là việc cố gắng thêm một ngày nữa, ở đây, là việc chúng ta có thử cố gắng hết sức thêm một lần nữa được không? Biết đâu đấy, vào cuối đường hầm lại có cánh cửa mở ra ánh sáng?
Tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện nhỏ đã từng xảy ra ở khu vườn của bác nhé.
Một lần, khi tôi về thăm vườn. Lúc đó sức khỏe bác Hai cũng kém lắm, tuy rằng con đường đang được làm rồi nhưng bác cũng hốc hác và phờ phạc. Khi đứng trước cổng nhà lộn xộn sỏi đá đất cát, tôi nhìn thấy một cái thân gốc cây rất to trơ rễ, khô khốc, hoàn toàn nó đã là chỉ một cục củi to bị vứt ở góc và có vẻ bác Hai cũng không thể nào đủ sức mà vứt nó đi đâu cả. Tôi không biết đó là cây gì, tôi chỉ biết nó vốn dĩ chắc là một cái cây rất là to và lâu năm, vậy mà sao giờ lại bị dội gốc lên và bỏ đi thế này?
“Bác à, cây gì đấy bác? Sao lại tốc gốc lên không trồng lại thế này, phí quá bác ơi”. Tôi ra sờ cái gốc khô vàng đầy tiếc nuối. Cái thân cây khô nứt nẻ ấy nằm im ở góc vườn như một sinh mạng đã bị thời gian tuyên bố kết thúc
Bác nói đó là cây nhàu, bác gái trồng cả gần 20 năm rồi, mà làm đường người ta bứt ra, cả tháng nay rồi, bác thì không đủ sức trồng lại nó, nên đành để nó vậy đó, khi nào có điều kiện thì đành đem đi bỏ sau.
Tôi nhìn cái thân cây trơ rễ ấy rất lâu. Nó khô quắt, nứt nẻ, nằm lặng lẽ trước cổng, không ai còn nghĩ nó là một cái cây nữa, người ta chỉ nhìn thấy một khúc củi già chờ ngày bị đem đi vứt.
Nhưng tôi cứ nghĩ mãi về việc nó đã sống gần hai mươi năm ở khu vườn này, đã từng xanh tốt, từng ra trái, từng được chính tay bác gái chăm sóc. Một sinh mạng đã đi cùng biết bao mùa mưa nắng như vậy, lẽ nào lại kết thúc chỉ vì không còn đủ một đôi tay giúp nó được có cơ hội sống?
Và rồi, cái sự chấp niệm và bướng bỉnh ấy của tôi nó lại trồi lên. Tôi quay lại thằng bé 17 tuổi đi cùng tôi lúc đấy (mẹ cháu gửi theo tôi tới vườn chim để trải nghiệm). Tôi nói con giúp cô đào đất và mình cùng bê cái gốc cây này trồng xuống đất đi. Có thể nó đã thực sự chết, nhưng nếu mình không trồng nó xuống đất, thì nó là chắc chắn sẽ thực sự chết.
Và cậu bé lon ton hì hục đi đào đất, đào cái gốc to và mệt đấy, nhưng vẫn chăm chỉ đào cho đến khi khói thở ra bằng tai, rất ngoan và không một lời phản đối. Và bác Hai cùng cậu khệ nệ bê cái gốc củi ấy dìm xuống đất rồi đắp lên, rất chấp niệm đúng như hai người đang cố níu một điều gì đó sắp biến mất khỏi thế gian này.. Bác Hai chẳng biết làm gì hơn ngoài cười móm mém và đồng ý chiều theo tôi, chứ với bất cứ ai lúc đó mà nhìn thấy cái gốc cây, đều chỉ có thể nghĩ đến việc vứt nó đi! Lúc trồng xong, tôi ra cây thầm thì: “Này, Hà tới là để bạn sống đấy nhé, bạn phải sống đấy nhé!”
Thế rồi, một vài tháng sau, tôi gọi cho bác, hỏi cái cây tôi “chấp niệm” ấy đến đâu rồi. Bác mắt sáng rực, cười rạng rỡ: “Nó sống rồi cô ơi, cái cây nó sống rồi, nó ra nhiều lá rồi nè cô”.
lNhững chiếc lá non đầu tiên bật ra từ lớp gỗ già giống như một lời thì thầm rằng: chưa đâu, mọi thứ chưa kết thúc đâu! Hà không cho đâu!
Và thế là, giữa một khu vườn đầy những điều sắp lụi tàn, chỉ cần còn một chiếc lá chịu mọc lên, người ta vẫn có lý do để tin cho sự tiếp tục.
Hai bác cháu reo mừng trong điện thoại. Mà tôi mừng một có khi bác mừng 10, bởi cái vườn ấy, bác thương từng cọng cây ngọn cỏ, từng con vật bé nhỏ, bác quý cái cây ấy lắm chứ, nhưng sự cô độc của con người đôi khi đáng sợ đến mức ngay cả việc cứu một cái cây cũng đã không còn đủ sức để làm.
Và rồi một thời gian sau khi tôi trở lại, nó đã vươn ra sum xuê, vui vẻ và bình an ở ngay cạnh nhà bác Hai và gần mộ bác gái, nơi tôi chọn vị trí trồng.
Rồi lại một thời gian sau nữa khi tôi quay trở lại, những nụ hoa lấm tấm đang nở và khi tôi đến là một trái nhàu non đầu tiên vừa được đơm. Đôi khi điều đẹp nhất không phải là một cái cây nở hoa, mà là khoảnh khắc ta nhận ra cả ta và nó đã không bỏ cuộc.
Cái cây ấy không chỉ sống lại bằng nước và đất, mà bằng cả sự “bướng bỉnh” của những con người không nỡ nhìn nó biến mất
Ngày hôm nọ, sau cuộc nói chuyện với bác Hai, rằng hôm nay sẽ là ngày cuối bác trụ được với khu vườn. Có lẽ không còn một cơ hội nào nữa để bác có thể tiếp tục, sức đã tàn lực đã kiệt rồi, hành trình cô độc này đành phải kết thúc thôi. Tôi chỉ biết nói với bác: “Bác ráng vậy nhé, bác cho con một ngày thôi!”
Dập máy rồi mà tôi ngồi rất lâu, hoàn toàn không biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo. Một ngày thì làm được gì giữa ngần ấy tuyệt vọng, ngần ấy bế tắc và cô độc?
Tôi lại nghĩ về Wilson Phillips: “Don't you know, things can change?
Things will go your way
If you hold on for one more day”
"Mọi việc có thể thay đổi, chỉ cần bạn cố thêm một ngày"
Đúng là tôi đã không biết mình phải làm gì, trong cả sự cô độc của tôi và bác. Nhưng tôi biết chắc tôi có một thứ mà có lẽ nó lại là vũ khí “powerful” nhất, đó là sự “chấp niệm”. Tôi sẽ luôn tìm cách để mọi việc có thêm được cơ hội nữa, cho dù đã rất mong manh, cho dù đã rất là tuyệt vọng.
Khu vườn ấy có một nỗi buồn rất lạ, giống như mọi thứ đều đang cố sống thêm từng ngày để chờ một người quay về. Đó cũng là lý do vì sao mà tôi vẫn ở đây với bác sau 6 năm trời. Vì tôi không thể buông khi tôi cho rằng tất cả vẫn còn cơ hội.
Quả thật, lần này bác chỉ cho tôi thêm đúng một ngày thôi. Và thật may, lần này nữa, mọi thứ lại chưa kết thúc.
Tôi không biết nó sẽ còn tiếp tục được bao lâu. Nhưng tôi nghĩ về cây nhàu ngày đó. Từ một thân củi khô bị bỏ quên ở trước cổng, rồi cũng tới lúc bật mầm, ra hoa và đơm trái, chỉ cần mình cố thử!
Đôi khi điều níu một sinh vật ở lại với thế gian này không phải là phép màu, mà chỉ là có ai đó còn tin rằng nó vẫn còn cơ hội
Nhưng những cơ hội cuối cùng thì luôn rất ngắn ngủi. Có những thứ nếu chậm một chút thôi là sẽ không bao giờ cứu lại được nữa.
Nên tôi và bạn, bọn mình đừng chậm trễ nữa nhé.
Nhiều năm sau nhìn lại, có thể thứ khiến ta tự hào nhất không phải là mình đã thắng bao nhiêu lần, mà là đã có những lúc tuyệt vọng đến thế vẫn không chịu bỏ đi.
À mà những câu chuyện này mới chỉ là vài "tình tiết" nhỏ trong hành trình 6 năm của tôi với vườn chim thôi. Nếu một ngày bộ phim ấy thật sự hoàn thành, có lẽ các bạn sẽ hiểu vì sao có những con người, những cái cây, những khu vườn… lại có thể khiến người ta chấp niệm đến vậy.
Khi nào tôi lo cho vườn chim tạm ổn hơn chút nữa, tới lượt bộ phim của bác Hai, các bạn nhớ lại đồng hành với tôi tiếp nhé!

Không có nhận xét nào

Đăng nhận xét