Credits

Vườn Chim Hai Chìa© bảo lưu mọi quyền

Hover Setting

slideup

Ủng hộ bác Hai Chìa 96

96


Vườn chim Hai Chìa: BẠN CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC GÌ?
Bạn có biết điều gì là đáng sợ nhất không? Không phải là tiếng súng bắn chim. Mà là âm thanh của sự im lặng. Im lặng tới mức một khu vườn đã kêu cứu suốt 20 năm mà âm thanh vẫn chưa đủ lớn để được nghe thấy!
6 năm trước, đúng vào một buổi trưa hè như hôm nay, tôi vô tình nghe được một bản tin ngắn trên TV. Một lão nông ở miền Tây bị gọi là “khùng”, vì đem gần như cả cuộc đời, đất đai và sinh kế của mình để nhường cho chim trời.
Nhưng thứ làm tôi quay vội lại nhìn màn hình không phải là nội dung câu chuyện. Mà là câu nói cuối của bác Hai: “Mười mấy năm qua, tôi đã đi gõ cửa cầu cứu khắp các Ban, ngành, tổ chức để hỗ trợ cho tôi một cái hàng rào bảo vệ đàn chim mà chưa được đáp lời”. Và tôi cũng biết, ngay khi bản tin ấy kết thúc, những lời nói ấy sẽ chắc chắn cũng tan theo mây trời như đám mây phía sau đàn chim bay trong bản tin.
Tôi nghĩ đơn giản lắm. “Một cái hàng rào thôi mà. Chắc rồi sẽ có người giúp chứ?”Để tôi nghĩ cách thử xem.
Tôi không ngờ 6 năm sau, tôi vẫn còn ở đây. Vẫn cùng bác Hai giữ cái vườn chim này trong tuyệt vọng. Một bác Hai đã gồng mình giữ một vườn chim đã 20 năm, còn tôi 6 năm qua giữ bác!
6 năm, bởi vì hóa ra hành trình dài chỉ có tôi và bác kiên trì, bền bỉ, và ôm lấy nhau để quyết tâm giữ được vườn chim ấy tới cùng. Có thể tới giờ tôi chưa làm được cái hàng rào ấy, những con chim vẫn phải chết mỗi ngày tôi và bác vẫn loay hoay chưa thể cứu được. Nhưng mỗi lần bác Hai nói: “Không có cô thì vườn chim làm sao còn đến ngày hôm nay, mà có lẽ tôi cũng không còn đến ngày hôm nay”. Đương nhiên vườn chim tồn tại là nhờ bác Hai chứ tôi chỉ góp một phần nhỏ bé thôi, nhưng đó là những câu nói rõ ràng nhất cho sự cô độc tới tận cùng của bác và đàn chim.
Trước khi các bạn đặt cho chúng tôi những câu hỏi như là: “Tại sao không liên lạc chính quyền?” “Tại sao không gọi công an?” “Tại sao không liên lạc tổ chức này tổ chức kia?” “Tại sao không biến nơi này thành điểm du lịch?” “Tại sao không làm kênh Youtube, Tiktok…”. “Tai sao không tìm người có khả năng thế này, thế kia…?” Tại sao, tại sao…. Từng đấy thời gian gắn bó của tôi và bác với vườn chim, những gì các bạn nghĩ được, bác và tôi đều đã nghĩ được, cái gì làm được chúng tôi cũng đã làm. Câu hỏi đúng phải là: “Điều gì khiến vườn chưa làm được?”. Và câu tiếp theo sẽ là: “Ai sẽ là người làm những việc đó?”. Một ông già 81 tuổi, và tôi, một người ở xa tận cách bác gần 2000 km, không tiền bạc và quyền lực, cuộc sống còn phải bao lo toan, viết một bài viết kêu gọi còn đã mất bao nhiêu thời gian và tâm sức. Ai sẽ hô trợ chúng tôi khi người đấy không chính là bạn? Chính các bạn cũng có khả năng lên tiếng, đóng góp, liên lạc, hỗ trợ, kết nối cùng tôi và bác cơ mà, đúng không? Và tôi xin nhấn mạnh rằng, cho tới tận bây giờ, tất cả moi đầu mối, chỉ có mình tôi. Một khu vườn đó mà xử lý phải là cả một đội ngũ làm full time còn không đủ, nữa là có mình tôi!
Đã rất nhiều bài báo, bản tin về vườn bác Hai. Thậm chí cả công trình nghiên cứu Và bất cứ bản tin, bài báo nào cũng là lời kêu gọi thảm thiết của bác. Năm 2023, thậm chí đã có dự thảo để biến vườn bác thành Vườn bảo tồn vì vườn của bác qua khảo sát có đầy đủ tât cả các yếu tố về đa dạng sinh học để thành một điểm bảo tồn, chỉ có điều quy mô của nó chưa đủ điều kiện mà thôi. Nhưng quy mô to có khi hệ sinh thái chỉ bằng một phần 5 phần 10 hệ sinh thái quý hiếm của vườn bác.
Tôi cũng ròng rã kêu gọi cả 6 năm nay, bạn bè hay ai followers của tôi đều biết đến câu chuyện này cả. Người ta đọc bài viết, thương đó, buồn đó, rồi lướt qua. Nhưng chim thì vẫn chết mỗi ngày. Bác Hai thì vẫn thức trắng đêm. Và những kẻ săn chim thì chưa bao giờ dừng lại!
Vậy câu hỏi không phải là: “Tại sao Hà Kin không làm thế này?” “Tại sao bác Hai không làm thế kia?” “Tại sao chị không liên lạc tổ chức này, người kia”, “ Câu hỏi ngắn gọn là: “Tại sao mình chưa cùng hành động nhỉ?”. Và đừng “giao việc” cho tôi, vì tôi không đủ sức và thời gian. Vườn chim này là dành cho tất cả mọi người, không phải của riêng bác Hai, và của tôi thì lại càng không! Tất cả đều có thể tham gia và chủ động trong việc bảo vệ nó!
Vì những sự thờ ơ của cộng đồng đó mà ngày hôm nọ mọi thứ tưởng như đã quá muộn. Khi bác Hai đã chạm tới ngưỡng của sức tàn lực kiệt, cả tinh thần, thể chất, vật chất. “Hãy cho tôi chặt cây để chim bay đi chỗ khác cô Hà ơi, mong cô hãy thông cảm cho tôi”. Bác gọi tôi khóc trong điện thoại. Một ông già đã hy sinh biết bao nhiêu thứ quý giá nhất của cuộc đời suốt 20 năm để giữ khu vườn, mà tới ngày phải tự tay chặt cây để đàn chim biến mất. Nó đau tới mức nào nhỉ?
Cuộc hội thoại đó giữa tôi và bác, mà nếu được hình ảnh hóa như trong một đoạn phim, thì đó là tôi đang ở trên một mép núi cao, tuyệt vọng giữ chặt và níu kéo bàn tay bác Hai đang lơ lửng trên vách núi, rồi bác nói: “Buông tay tôi đi, tôi không gồng được nữa rồi cô Hà ơi”. Và tôi sẽ phải buông vì bác đã quá đau đớn và mỏi mệt rồi!
Mà các bạn biết điều đáng sợ là gì không? Là bác còn có tôi níu kéo, nhưng phía sau tôi thì không có ai níu tôi cả.
Khi kết thúc cuộc điện thoại đó, và bác nói rằng bác cần phải kết thúc vườn chim này rồi, tôi cầu xin bác cho tôi thêm thời gian, thậm chí một tuần nữa thôi, hãy cho tôi nghĩ cách. Và lúc dập máy cũng là lúc tôi mới nhận ra hơn bao giờ hết sự cô độc thế nào, khi không biết lúc đó nên gọi ai, nhờ ai bây giờ? Ai sẽ cứu được bác và vườn chim bây giờ? Tôi chưa từng có được bạn đồng hành nào cả! Và đừng nghĩ tôi không muốn, tôi đã nỗ lực tìm cả 6 năm qua, mọi người cứ đến rồi đi, vì họ không thể kiên trì được! Và tôi chưa từng trách họ, vì không thể nào dễ dàng tìm trên đời này nhiều người “khùng” như tôi và bác được!
Hôm nay, chúng ta đang có một tín hiệu thật đáng mừng đúng không? Các bạn biết vì sao không? Vì là nhờ chính các bạn cùng hành động với tôi đấy! Một lời chủ động kêu gọi, chia sẻ, liên hệ, cầu cứu của các bạn, đến tai được những người cần đến, đến nơi được những nơi cần đến, các bạn thấy hiệu quả của sự đóng góp của mình tới thế nào chưa? Mà có lẽ đã hơi quá muộn rồi đấy, bác Hai đáng nhẽ cần phải được nghỉ ngơi sớm hơn ở cái tuổi xế chiều này và đã có nhiều con chim hơn được cứu đúng không?
Thật tuyệt vời vì lần đầu tiên có được một sự hành động nhanh gọn và quý giá như vậy từ chính quyền. Cho dù sự thực là 20 năm qua, những điều này đã đến rất nhiều lần, đã đến rồi đi, đã bao lần bác Hai hy vọng sáng rực rồi lại rơi vào sự thất vọng tận cùng. Nên để nói đây là “cái kết” cho vườn chim thì chắc chắn chưa phải. Chỉ khi nào có những hành động thật rõ ràng và cụ thể, không một bóng con chim trời nào rớt xuống đầy máu và bác Hai được ngủ một giấc trọn đù chỉ 5 tiếng. Lúc đấy mới có thể thực sự có được lời chúc mừng.
Điều tôi lo sợ nhất, là mọi việc chỉ ồn ào được vài ngày, rồi sau đó, mọi thứ lại rơi vào lãng quên, những lời kêu gọi của tôi lại trôi tuột đi trong hàng triệu bài viết hiện lên newsfeed mỗi ngày và bác Hai thì thậm chí có thể đã không còn sức để gọi cho tôi một cuộc điện thoại!
Ngoài việc mong chờ chính quyền sẽ thực sự vào cuộc lần này và sẽ có một cái kết thật hậu. Ngoài việc các bạn có thể theo dõi, hỗ trợ, chủ động gây tiếng nói cùng vườn chim, thì có một việc ai cũng có thể làm, và tất cả hãy cùng làm. ĐÓ LÀ NGỪNG ĂN CÁC MÓN ĂN TỪ CHIM TRỜI TỪ NGÀY HÔM NAY.
Hãy nói KHÔNG với những thực đơn các món chim trong các bữa ăn nhà hàng, bữa tiệc. Chúng ta đâu biết phía sau món thịt chim “thơm ngon” ấy là bao sự thật tàn khốc, bao máu và nước mắt của người tốt và lợi nhuận cho những kẻ xấu.
Và bạn có biết không? Con chim bạn đang ăn đó, có thể là một con chim mẹ, đã nhiều ngày bay mỏi mệt chỉ để tìm được một miếng mồi đem về tổ để bón cho đàn chim non thơ dại. Mà nó chưa kịp bay được về nhà, đã bị bắn giết, bị khò sống trên lò than. Và đàn chim non ấy cũng sẽ chết khô trong tổ, mỏ vẫn còn há chờ mẹ!
Nếu một khu vườn đầy chim trời cũng không giữ nổi giữa lòng đất nước này. Thì có lẽ, thứ đang tuyệt chủng nhất, không phải chim. Mà là lòng trắc ẩn!
Hãy luôn nhớ tới câu này và tôi còn nhắc lại nhiều lần: “Nếu không bây giờ, thì là khi nào? Nếu không là bạn, thì sẽ là ai?”
“If not now, then when? If not me, then who?”

Không có nhận xét nào

Đăng nhận xét