94. LỜI KÊU CỨU KHẨN CẤP TỪ Vườn chim Hai Chìa. XIN HÃY LẮNG NGHE!
Hôm nay tôi nói chuyện với bác Hai. Có lẽ là cuộc nói chuyện buồn nhất từ trước tới giờ giữa tôi và bác, chỉ sau ngày bác gọi báo tin bác gái mất.Lần đầu tiên, tôi thấy bác Hai đã nản chí tới như vậy. Năm nay, 2026, là vừa tròn 20 năm bác đã hy sinh toàn bộ tài sản, công sức, thời gian, và tiền bạc của bác để gánh gồng cho vườn chim. Nhưng bây giờ có lẽ bác đã kiệt sức!
Một ông già hơn 80 tuổi, bệnh đầy người, đi còn không vững, ngày nào cũng phải lụm cụm cầm cây đi ra vườn đuổi đội bắn chim, chưa ngủ tròn giấc được dù chỉ 1 tiếng mỗi ngày. Hai mươi năm nay sống như vậy. Hai mươi năm chứ không phải một vài tháng hay vài năm để người ta còn nói là “ráng chút rồi qua”. Bác nói bác không thể gồng được nữa.
Nhưng điều đau lòng nhất là không phải là bác ngại cực, mà vì bác đã quá bất lực!
Mới có tháng trước khi tôi gọi điện thông báo tôi sẽ quyết tâm làm tháp chim cho bác, bác có được nạp thêm tinh thần rất nhiều. Bác cũng nói được công an xã ghé vào hỏi chuyện và có người lần đầu tiên mới thấy vườn chim của bác quý thế nào, tình trạng săn bắn cấp bách thế nào. Bản thân chính họ cũng thấy xúc động và hứa hẹn với bác một kế hoạch hỗ trợ vườn chim. Như là sẽ chịu khó cho người vào hỗ trợ mỗi khi bác cần và sẽ cầm loa đi tuyên truyền. Bác lại đã rất hy vọng.
Nhưng 20 năm, bác đã được nghe rất nhiều những lời hứa hẹn như vậy, bác đã luôn tin và luôn cố gắng, và lại vô vọng. Nhưng tới giờ, khi đã sức tàn lực kiệt, và ngay như ngày hôm nay, bác đứng lên còn không nổi và khi một cuộc điện thoại cầu cứu không có một ai tới giúp bác như đã hứa. Thậm chí còn được trả lời là không thể giúp. Bâc đã hoàn toàn sụp đổ.
Một khu vườn với hàng chục loài chim quý, trong sách đỏ cũng phải trên dưới chục loài. Hàng chục, thậm chí hàng trăm nghìn con chim đã qua bao đời trong 20 năm. Tất cả chỉ trông chờ vào một ông già bé nhỏ nghèo khổ bệnh tật đầy người. Những chính sách bảo vệ môi trường của nhà nước ở đâu? Những đạo luật mới bảo vệ chim hoang dã rầm rộ đang ở đâu? Những khẩu hiệu bảo vệ môi trường mạnh mẽ đâu rồi? Ở đây, một vườn chim tồn tại thật ngoài đời suốt 20 năm, với hàng chục nghìn con chim thật đang sống ở đó, thì cuối cùng mọi thứ vẫn đổ hết lên vai một ông già hơn 80 tuổi.
Vườn của bác không được quan tâm phải chăng vì chúng không được nằm trong cảnh quan đẹp du lịch như Thung Nham? Hay lên nhiều báo đài và marketing tốt như Tràm Chim…? Tôi không so sánh về quy mô và mức độ quan tâm, tôi chỉ muốn nói một điều, rằng tất cả bọn chúng đều là động vật cần được bảo vệ như nhau, đều cần thiết với sự sống của trái đất này như nhau. Phải bao nhiêu bê tông cốt thép nữa trên thế gian này thì mới là đủ? Sẽ tốn bao nhiêu tiền và lực so với những bê tông cốt thép ấy để bảo tồn được một vườn chim quý giá như thế này?
Bác Hai nói rằng đã tới lúc bác không thể gồng được nữa, và cứ thế này, thì bác cũng sẽ chết vì suy hụt sức khỏe. Và đó là điều mà tôi cũng không thể chối cãi. Bác quyết định rằng, bác sẽ xin một lời kêu cứu lần cuối. Nếu không thể có bất cứ sự trợ giúp nào từ chính quyền, bác sẽ đành phải ra một quyết định vô cùng đau đớn, đó là đành đốn hạ hết cây trong vườn (mà thực ra là rừng chứ không còn là vườn nữa), để xua đàn chim đi. Chúng đành phải đi tìm những nơi nào đó trên thế gian này để trú ngu, chúng sẽ phải đi tìm một bác Hai mới không biết có còn trên thế gian này không. Bác không còn sức và cũng không còn tâm trí để nhìn thấy những con chim bị tàn sát trước mặt mình mỗi ngày như thế mà cả một cộng đồng thờ ơ như vậy. Tôi biết ai cũng có khó khăn riêng. Nhưng thử hỏi một ông già hơn 80 tuổi sống kiểu đó suốt 20 năm thì còn chịu được bao lâu nữa?
Tôi đã theo câu chuyện này 6 năm. Rất nhiều lần bác nản, tôi lại kéo bác dậy. Tôi luôn nghĩ kiểu gì cũng phải có cách. Nhưng hôm nay, thú thật là chính tôi cũng cảm thấy kiệt sức và bất lực.
Chúng tôi cũng không thể duy trì như thế này mãi. Khi không chính quyền, cơ quan tổ chức nào sẽ thực sự hành động và bảo vệ vườn chim, vì chỉ có họ mới làm được vậy!
Tôi thực sự vô cùng buồn. Hiện tại chính bản thân tôi cũng đang có vấn đề về sức khỏe phải chữa trị và không thể nào lại bay và lao vào Vĩnh Long để tìm cách, mà cũng không biết cách nào bây giờ khi chính quyền sẽ thờ ơ như thế này.
Đây là những đoạn cuối “còn nước còn tát” có thể, tôi đang xin bác Hai một cái hạn để tôi tìm cách kêu cứu và nghĩ cách giải quyết.
Trước mắt, tôi cần các bạn hỗ trợ tôi những thứ sau:
1. GỬI LỜI THỈNH CẦU, KÊU CỨU TỚI CHÍNH QUYỀN, KIỂM LÂM CỦA TỈNH VĨNH LONG.
Tôi không có connections và tôi chưa biết mình sẽ nên phải làm sao. Kính nhờ sự hỗ trợ của các mối quan hệ, báo chí, những người quan tâm có tâm và có tầm hãy liên lạc tôi để cùng tìm cách tác động chính quyền.
Xin các cơ quan địa phương, kiểm lâm, những người có trách nhiệm với môi trường và động vật hoang dã, xin hãy nhìn tới vườn chim Hai Chìa trước khi quá muộn.
2. TÌM GẤP NGƯỜI CÓ THỂ TỚI HỖ TRỢ TRÔNG VƯỜN CHIM CHO BÁC HAI.
Nếu ai có thể hỗ trợ tiếp sức bác Hai trông vườn trong giai đoạn này, tôi xin trả chi phí đầy đủ.
Trươc mắt đây là 2 yêu cầu vô cùng cấp bách, Vì bác Hai đang rất kiệt sức và có thể bác sẽ không thể chờ được thêm ngày thêm tuần nào nữa cả. Xin hãy đừng đọc bài viết này của tôi mà bỏ qua. Hãy giúp bác cháu tôi gấp và chia sẻ dùm tôi.
Tôi không thể nào đành lòng để vườn chim 20 năm này sẽ tan vỡ. Điều làm tôi buồn nhất là suốt 20 năm qua, một nơi như vậy lại gần như chỉ được giữ bằng ý chí của một người dân già nghèo. Trong khi ở đó không chỉ có chim. Nó là cả một hệ sinh thái đã tồn tại hai thập kỷ. Bao nhiêu loài chim, cây cối, động vật khác đã sống dựa vào nơi này.
Nếu ngay bây giờ, bạn muốn con mình sẽ có được nhìn thấy một đàm chim với thật nhiều loài chim, bạn sẽ đưa con bạn đi đâu để thấy?
Nhưng đây là những nỗ lực cuối cùng của tôi!
20 năm, chúng ta đã làm gì trong 20 năm qua? Nó không phải là 1 vài tháng, không phải là một vài năm. Bạn hãy nghĩ về một hành trình 20 năm nó là một khoảng thời gian như thế nào, đã bao nhiêu con chim đã được tồn tại nhờ những nỗ lực này, với sự đánh đổi vô hạn của tài sản, thời gian, công sức, sức khỏe và cả tính mạng của đôi vợ chồng già. Nhưng giờ chỉ cần 1 ngày đốn cây thôi, 20 năm ấy sẽ chỉ là những hạt bụi bay trên bầu trời.
Chúng ta sẽ không có tháp chim, hàng rào. 6 năm của tôi, bộ phim của tôi, sẽ chỉ là gió thoảng mây bay.
Số tiền ủng hộ còn lại, tôi sẽ gửi trả lại toàn bộ các mạnh thường quân!
Chiều tối nay, vẫn có ai đó ra quán ăn và ăn một món cháo chim đúng không? Và chúng ta vẫn ngồi cười và thấy nó ngon thôi!
Xin lỗi mọi người, nhưng tôi cũng đã cố hết sức!
Hình ảnh: Cuộc sống mỗi ngày của một ông già 81 tuổi.
Một chút thông tin về vườn:
Năm 2021, vườn chim được khảo sát và ước tính có khoảng 33 loài thuộc 20 họ, 12 bộ được ghi nhận.
Hiện tại, con số này có lẽ đã thay đổi. Và ngay hiện giờ có tới hàng ngàn con cò ốc, là loài cò hiếm quý trong sách đỏ, và là loài chim giúp ăn ốc bươu vàng, hỗ trợ bà con nông dân không phải dùng tới thuốc trừ sâu. Nhưng cũng là loại đang bị bắn mạnh nhất mỗi ngày, số lượng hàng chục con!




Không có nhận xét nào
Đăng nhận xét