Bài viết thứ 82
Đây là hình ảnh xác những con chim bác Hai lượm được mỗi lần đuổi bọn bắn và xâm nhập vào vườn bác, và đó là chuyện xảy ra mỗi ngày, mỗi giờ, lượm cũng không xuể. Mà bây giờ chỉ ngày nào bác Hai cảm thấy khỏe bác mới ráng chạy ra vườn săn đuổi, cũng chỉ được một đoạn, chứ để đuổi đánh bọn chúng ra khỏi khu vườn mỗi ngày là điều không thể nào xảy ra.Đây đều là những con chim hoang dã ngoài tự nhiên, chúng mỗi ngày đều kiếm ăn vô cùng khó khăn vì điều kiện sinh sống, nguồn thức ăn và nơi trú ẩn của chúng đã gần như cạn kiệt. Nên nhớ cả tỉnh Vĩnh Long (cũ) chi có DUY NHẤT ngôi vườn nhỏ 1,3 ha của bác là có chỗ cho chim được tới nghỉ chân. Cả một vùng rộng lớn, những con chim cũng không thể nào tìm được một chỗ ngụ, chứ chưa nói tới việc kiếm được một miếng mồi để ăn qua ngày.
Để bao lâu mới được hình hài và lớn khỏe như những con chim này? Chúng đã phải trải qua những gì? Chúng đã phải sống trong bao gian nan khổ cực vất vả mỗi ngày thế nào để rồi cuối ngày trở về nhà cho con miếng mồi vẫn phải bỏ mạng? Vẫn biết thiên nhiên là khắc nghiệt, nhưng chúng vốn sinh ra để tồn tại trong thiên nhiên khắc nghiệt, chúng chỉ không được thiết kế để chống lại sự tàn ác và tham lam của con người. Đến bao giờ con người mới hiểu được rằng, loài người không thể nào tồn tại khi không có muôn loài?
Và con người lại đi cười khẩy và coi thường những con người đang nỗ lực bảo vệ muôn loài khác.
Tôi cũng không biết đến bao giờ, và khi nào thì sẽ gọi là đủ cho những hậu quả về sự tàn phá thiên nhiên đang xảy ra đủ để khiến cho con người tỉnh thức. Thôi thì có thế nào vẫn cứ lên tiếng, cứ kêu cứu, và cứ hành động vậy!
Thực ra có rất nhiều hình ảnh đau lòng, nhưng tôi không muốn được đăng chúng, đầu tiên vì bản thân tôi cũng không muốn nhìn thấy những hình ảnh này, không muốn cho ngay cả chính độc giả cũng thấy thê thảm, thứ hai, tôi không muốn kêu gọi sự hỗ trợ, ủng hộ của các bạn bằng poverty porn, bằng bất cứ điều gì để câu likes câu sự thương cảm. Nhưng mong các bạn hiểu, đó là cả một câu chuyện dài, có rất nhiều nỗi buồn, có những điều khó nói. có những điều còn không thể nói. Nhưng có những điều tôi chắc chắn có thể nói: đó là tình yêu, sự chân thành của bác Hai, của tôi với thiên nhiên, với đàn chim, với môi trường, chúng là có thật. Tất cả những gì tôi đã nói từ trước tới giờ đều là có thật. Khu vườn cần vô vàn sự giúp đỡ, đó là có thật. Nên mong các bạn đừng lãng quên bác cháu mình, hãy luôn ở lại đây và ủng hộ bọn tôi, để những hình ảnh đau lòng thế này một ngày sẽ không còn thấy nữa.
Cũng hy vọng những hình ảnh này sẽ không bị FB gây khó dễ.
Trong thời gian sắp tới, tôi xin phép sẽ lên chiến dịch gây quỹ nghiêm túc qua Gofundme và một số trang gây quỹ để tiến trình cho vườn chim sẽ còn được nhanh hơn nữa. Bác Hai giờ sức khỏe yếu lắm rồi, một mình tôi thì lâu quá. Phải nhanh hơn thôi!
Mong các bạn hãy tiếp tục ủng hộ ạ!
Ủng hộ trực tiếp vào tài khoản của bác Hai Chìa
: Lê Văn Chìa, 106873034796. Vietinbank, PGD Trà Ôn, Vĩnh Long
hoặc
Lê Văn Chìa : 7305205297284
Agribank , chi nhánh huyện Trà Ôn, Vĩnh Long
Tài khoản quỹ hàng rào/trụ chim:
Nguyễn Thị Thảo My
VPBank: 0582100512
Nếu bạn ủng hộ ở nước ngoài thì giúp PayPal vào Paypal của bạn mình nhé (Ghi rõ là ủng hộ bác Chìa nhé). Nếu cần Zelle hay Venmo thì nhắn mình nha.
PayPal: kieuluu@gmx.at
P/S: Vì những bài viết về vườn chim đều bị dìm tương tác triệt để, nên nếu các bạn có nhìn thấy những bài viết này thì chịu khó giúp mình tương tác các nhiều càng tốt giúp mình với! Like, share, comts... cái gì cũng được nhé! Hãy ủng hộ những thứ tử tế được hiện lên nhiều hơn trên Feed!






Không có nhận xét nào
Đăng nhận xét